Một vùng đất có thể được biết đến bởi vị trí trên bản đồ. Nhưng để được nhớ đến, vùng đất ấy cần có một câu chuyện. Hùng Thắng – vùng đất nằm trong không gian phát triển mới, trong vùng lõi khu thương mại tự do thế hệ mới của Hải Phòng – đang đứng trước những cơ hội chưa từng có để kết nối với dòng chảy đầu tư, thương mại và giao lưu quốc tế. Nhưng cùng với câu hỏi làm thế nào để thu hút thế giới đến với mình, một câu hỏi khác cũng đang được đặt ra: Hùng Thắng sẽ mang gì để đối thoại với thế giới? Câu trả lời không chỉ nằm ở những tuyến đường mới, những dự án mới hay những con số tăng trưởng. Câu trả lời còn nằm trong những giá trị đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ: một vùng đất giàu truyền thống, những di sản văn hóa, những lễ hội cộng đồng, những phong tục, nếp sống và trên hết là con người Việt Nam – chân thành, trọng nghĩa, trọng tình, yêu chuộng hòa bình và luôn biết trân trọng cội nguồn. Bởi trong một thế giới ngày càng kết nối, bản sắc văn hóa không phải là hành trang để Việt Nam đứng lại phía sau. Đó là nền tảng để Việt Nam tự tin đi cùng thế giới.
Có những vùng đất được đánh dấu trên bản đồ bằng những con đường.Có những vùng đất được nhớ đến bởi những công trình. Nhưng cũng có những vùng đất được nhận diện bằng ký ức, văn hóa và con người. Hùng Thắng là một vùng đất như thế.
Sau quá trình sắp xếp đơn vị hành chính, xã Hùng Thắng được hình thành trên cơ sở hợp nhất từ xã Hùng Thắng và Vinh Quang - địa bàn giàu truyền thống văn hóa, lịch sử và có vị trí quan trọng trong không gian phát triển phía Nam thành phố Hải Phòng. Từ một vùng quê giàu truyền thống sản xuất nông nghiệp, Hùng Thắng hôm nay đang đứng trước những chuyển động mới. Không gian phát triển của địa phương ngày càng gắn kết chặt chẽ hơn với quá trình mở rộng không gian kinh tế của Hải Phòng. Những dòng chảy mới của đầu tư, thương mại, công nghiệp, dịch vụ và giao lưu quốc tế đang tạo ra những cơ hội mới cho địa phương. Trong vùng lõi khu thương mại tự do thế hệ mới của Hải Phòng, Hùng Thắng có thêm điều kiện để kết nối sâu hơn với các không gian kinh tế trong nước và quốc tế. Đó là cơ hội để phát triển hưng cũng là một phép thử. Bởi hội nhập không chỉ làm thay đổi diện mạo một vùng đất. Hội nhập còn đặt ra yêu cầu về cách một vùng đất giới thiệu mình với thế giới. Trong một không gian có sự hiện diện ngày càng lớn của các doanh nghiệp, nhà đầu tư, chuyên gia và người lao động đến từ nhiều quốc gia, Hùng Thắng sẽ không chỉ được nhìn nhận qua vị trí địa lý. Vùng đất này sẽ được nhìn nhận qua những gì mình có, những gì mình tạo ra. Và những giá trị mà mình có thể mang đến trong quá trình giao lưu, hợp tác. Khi ấy, văn hóa không còn là câu chuyện đứng bên lề của phát triển. Văn hóa trở thành một phần của năng lực hội nhập.
Một vùng đất có thể mang gì ra thế giới? Câu hỏi ấy, thoạt nghe, có vẻ lớn hơn một địa phương. Nhưng thực ra, câu trả lời lại bắt đầu từ những điều rất gần gũi. Một di tích, một lễ hội, một câu chuyện lịch sử, một món ăn, một làng quê, một phong tục. Văn hóa không chỉ nằm trong những công trình được xếp hạng hay những giá trị được ghi chép trong sách. Văn hóa còn sống trong đời sống cộng đồng. Trong cách người dân đón khách. Trong những nghi lễ được trao truyền qua các thế hệ. Trong những câu chuyện mà người dân kể cho con cháu về quê hương. Trong sự gắn kết của cộng đồng trước những biến chuyển của thời đại. Hùng Thắng có những giá trị như thế. Đó là những không gian văn hóa, tín ngưỡng, lịch sử gắn với đời sống cộng đồng. Đó là những lễ hội mang trong mình ký ức của cư dân vùng đất. Đó là những phong tục, tập quán và nét văn hóa được lưu giữ trong đời sống của người dân. Đó là một vùng quê mà lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn hiện diện trong những địa danh, những di tích và câu chuyện của mỗi gia đình. Nhưng trong bối cảnh hội nhập, bảo tồn văn hóa không thể chỉ dừng lại ở việc giữ gìn. Một di sản nếu chỉ được bảo vệ trong không gian khép kín sẽ có nguy cơ trở thành ký ức. Một lễ hội nếu chỉ được tổ chức theo thói quen sẽ khó tạo ra sức sống mới. Một giá trị văn hóa nếu không được thế hệ trẻ tiếp nhận và kể lại bằng ngôn ngữ của thời đại sẽ khó đi xa.
Vì thế, câu chuyện đặt ra với Hùng Thắng không chỉ là giữ gìn những gì đã có như thế nào?Mà còn là làm thế nào để những giá trị ấy tiếp tục sống, tiếp tục được kể và có thể đối thoại với thế giới? Một người bạn quốc tế có thể biết đến Việt Nam qua những con số về kinh tế. Có thể tìm hiểu Việt Nam qua những thông tin trên mạng. Có thể đến Việt Nam vì một cơ hội đầu tư, một chuyến công tác hay một hành trình du lịch. Nhưng điều khiến họ nhớ về Việt Nam thường lại bắt đầu từ những điều rất đời thường. Đó là lý do văn hóa có một sức mạnh đặc biệt trong đối ngoại. Từ tìm hiểu đến đồng cảm. Từ đồng cảm đến tin cậy. Và từ tin cậy, những cơ hội hợp tác có thể được mở ra. Trong không gian phát triển mới của Hùng Thắng, những cuộc gặp gỡ quốc tế trong tương lai có thể bắt đầu từ các dự án, các hoạt động thương mại hay đầu tư.
Nhưng để những mối quan hệ ấy trở nên bền vững, cần nhiều hơn những hợp đồng. Và chính lúc đó, những giá trị văn hóa địa phương có thể trở thành những nhịp cầu. Một lễ hội có thể trở thành không gian giao lưu. Một di tích có thể trở thành nơi kể câu chuyện về lịch sử và con người Việt Nam. Một món ăn có thể trở thành cách giới thiệu về một vùng đất. Một người dân thân thiện có thể để lại ấn tượng sâu sắc hơn bất kỳ thông điệp quảng bá nào. Đó chính là sức mạnh của ngoại giao nhân dân.
Câu chuyện của Hùng Thắng không chỉ là câu chuyện của một xã. Đó là câu chuyện của nhiều địa phương Việt Nam đang bước vào những không gian phát triển mới. Khi các khu công nghiệp, khu thương mại, các đô thị và vùng kinh tế ngày càng gắn với dòng chảy quốc tế, mỗi địa phương đều phải trả lời một câu hỏi:
Làm thế nào để phát triển mà không đánh mất mình? Đây cũng chính là một trong những vấn đề cốt lõi của hội nhập. Việt Nam mở cửa để hợp tác. Việt Nam chủ động hội nhập. Việt Nam tiếp nhận tinh hoa của nhân loại. Nhưng Việt Nam không hội nhập bằng cách xóa đi những giá trị riêng có của mình. Ngược lại, chính những giá trị ấy tạo nên sự tự tin để Việt Nam đối thoại bình đẳng với thế giới. Từ truyền thống yêu nước. Tinh thần nhân nghĩa. Lòng nhân ái. Sự thủy chung. Truyền thống hòa hiếu. Đến khả năng tiếp biến và sáng tạo. Những giá trị ấy tạo nên một bản sắc văn hóa đặc biệt trong cách Việt Nam ứng xử với thế giới. Hòa hiếu nhưng không yếu mềm. Cởi mở nhưng không hòa tan. Chủ động hội nhập nhưng luôn giữ vững cội nguồn. Đó cũng là bản sắc của văn hóa ngoại giao Việt Nam.
Và ở cấp độ địa phương, Hùng Thắng có thể góp một câu chuyện cụ thể vào câu chuyện lớn ấy. Một vùng đất bước vào không gian phát triển mới nhưng không quên lịch sử. Một địa phương đón nhận những cơ hội quốc tế nhưng không đánh mất văn hóa cộng đồng. Một vùng quê hướng tới tương lai nhưng vẫn biết trân trọng những giá trị đã làm nên mình.
Một vùng đất có thể được biết đến bởi vị trí của nó trên bản đồ. Nhưng để được nhớ đến, vùng đất ấy cần có một câu chuyện. Hùng Thắng đang bước vào một không gian phát triển mới của Hải Phòng – nơi các dòng vốn, công nghệ, hàng hóa và con người từ nhiều nơi có thể cùng hiện diện, kết nối và tạo ra những giá trị mới.
Trong dòng chảy ấy, Hùng Thắng có thể lựa chọn chỉ trở thành một điểm đến của đầu tư. Nhưng Hùng Thắng cũng có thể trở thành một nơi mà mỗi cuộc gặp gỡ quốc tế đều bắt đầu bằng sự hiểu biết về một vùng đất, một cộng đồng và một nền văn hóa. Bởi một khu thương mại có thể được xây dựng bằng hạ tầng. Một không gian kinh tế có thể được tạo nên bằng những con số. Nhưng một nơi chốn chỉ thực sự có sức sống khi ở đó có ký ức, có văn hóa và có con người. Hùng Thắng bước vào tương lai không phải với hai bàn tay trắng. Đằng sau những con đường mới là những lớp trầm tích văn hóa. Đằng sau những cơ hội hội nhập là một cộng đồng đã được hun đúc bởi lịch sử. Đằng sau khát vọng phát triển là một câu hỏi không thể né tránh: Khi thế giới đến với Hùng Thắng, Hùng Thắng sẽ mang gì để đối thoại với thế giới? Câu trả lời không nằm ở việc trở thành một phiên bản khác của bất kỳ nơi nào. Câu trả lời nằm ở chính những giá trị riêng có của vùng đất này.
Một nền văn hóa được gìn giữ nhưng không đóng khung. Một truyền thống được trân trọng nhưng không đứng yên. Một cộng đồng biết mở cửa đón nhận cái mới nhưng không quên cội nguồn. Đó cũng là cách một địa phương hội nhập. Và đó cũng là cách Việt Nam bước ra thế giới. Không phải bằng việc đánh mất mình để trở nên giống thế giới. Mà bằng việc hiểu rõ mình là ai để có thể bình đẳng đối thoại với thế giới. Từ Hùng Thắng, câu chuyện ấy bắt đầu từ những điều rất gần gũi: một di sản, một lễ hội, một món ăn, một nếp sống, một con người. Nhưng khi được kể bằng niềm tự hào và được lan tỏa bằng những phương thức mới, những giá trị ấy có thể đi xa hơn ranh giới của một địa phương. Bởi trong một thế giới ngày càng phẳng, điều làm nên sự khác biệt không chỉ là chúng ta đi được bao xa.
Mà là chúng ta mang theo điều gì trên hành trình ấy. Với Hùng Thắng, đó là bản sắc. Với Hải Phòng, đó là sức mạnh của một thành phố đang mở rộng không gian hội nhập. Và với Việt Nam, đó là một cách đi ra thế giới đã được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Và khi biết mình là ai, Việt Nam có thể đi cùng thế giới – bằng bản sắc của chính mình.